12 nhân duyên là gì

      58

Danh-sắc đẹp là từ bỏ để Hotline phổ biến một đội nhóm thích hợp thân trung khu bao gồm mắt, tai, mũi, lưỡi, thân cùng ý. Vì vậy danh-sắc sẽ hiện thị rõ trong từng cnạp năng lượng phụ thuộc vào đối tượng người sử dụng trằn chình ảnh mà lại khởi sinh lục nhập.

Bạn đang xem: 12 nhân duyên là gì

 

Mắt, tai, mũi, lưỡi, thân ở trong về sắc đẹp. Ý nằm trong về danh. Nếu đối tượng người dùng là sắc tướng thì mắt khởi dụng, nếu đối tượng là âm tkhô cứng thì tai khởi dụng, v.v...

*
Mắt khởi dụng có nghĩa là tiếp nhận sắc đẹp tướng tá. Nhưng sự đón nhận chỉ thực sự xảy ra Khi có sự tham dự của nhãn thức.

 

Sự phối hợp giữa cnạp năng lượng è với thức gọi là xúc (trong ngũ uẩn call là sắc đẹp uẩn).

 

6 căn + 6 è cổ + 6 thức = xúc

 

Lúc tất cả tiếp xúc của căn-trần-thức thì thì tchúng ta ngay tức khắc gây ra.

 

Trong Thập nhị nhân duim, thọ vừa vào vai trò xúc cảm, vừa vào vai trò tri giác.

*

Sau lúc chào đón đối tượng người tiêu dùng (xúc) cùng với không thiếu thốn xúc cảm (thọ) cùng tri giác (tưởng), ý chí (tư) bắt đầu làm phản ứng trên đối tượng người dùng. Phản ứng ấy được biểu lộ qua thái độ ưa, ghét (ái), bám víu (thủ), với tạo nên tác (hữu). Bởi vậy ái, thủ, hữu đó là hành trong ngũ uẩn và Javana (tốc hành tâm) trong quá trình trọng tâm.

*

Ví dụ: lúc tai nghe một âm tkhô giòn tức giận, Có nghĩa là thức → danh sắc đẹp → lục nhập → xúc mang tới tbọn họ khổ. Tchúng ta khổ đưa đến ghét có nghĩa là pthi thoảng ái. Nếu âm tkhô hanh thoải mái và dễ chịu tức là tchúng ta lạc, thọ lạc mang lại mếm mộ - hữu ái. Nếu âm tkhô cứng không gây giận dữ giỏi thoải mái, tức là tchúng ta xả, đưa tới trung khu khởi lên tra cứu tìm lạc tbọn họ, sẽ là dục ái.

 

*

Nhưng bạn ta ko dễ dàng và đơn giản chỉ ưa giỏi ghét rồi thôi mà lại ưa ghét trở thành thành loài kiến, ý niệm, ráng chấp, si, thù hận, v.v... vì thế ái mang tới thủ.

 

Nếu họ ưa một chiếc gì thì thành đắm đuối mẫu đó. Nếu bọn họ ghét một cái gì thì thành thù hận loại kia. Vậy đối với trần chình họa ham hay thù hận chính là dục thủ.

 

Cố chấp so với ưa hay ghét đưa tới thành con kiến, ý niệm. Ưa thì dễ sinc thường con kiến, ghét thì dễ sinh đoạn con kiến, rồi chấp chặt ý niệm đó nên gọi là loài kiến thủ.

Xem thêm: Đọc Nhất Định Phải Cầu Hôn Bảy Vị Nam Nhân Làm Sao Giờ ? Phải Cầu Hôn Với Bảy Nam Nhân, Làm Sao Bây Giờ

 

Xét đến cùng thì dục thủ tuyệt loài kiến thủ cũng đa số khởi hành trường đoản cú chấp bổ. Nếu ko chấp bản bửa thì mang ai chấp ưa ghét tốt thường đoạn, bao gồm đề nghị vậy không? Chấp bửa đó là xẻ thủ.

 

Dục thủ, con kiến thủ, xẻ thủ đưa đến ra đời đầy đủ phong thái, mọi cuộc sống, đông đảo hiệ tượng nghi lễ, đều tập tục tín ngưỡng, rồi người ta tự trói buộc vào rất nhiều quy phạm nhưng fan ta vẫn đề ra. Đó là giới cấm thủ.

*

Nói thông thường, thủ là chấp trước. Nếu mới chỉ chớm sinh ưa ghét mà lại bọn họ giác kịp thì cũng chưa sao. Nhưng Khi vẫn cầm chấp thì bọn họ tức khắc sinh sản tác băng xăng. Tạo tác chính là hữu hay nói mang lại dễ dàng nắm bắt là sinh sản nghiệp.

 

Do dục ái, hữu ái, phãn hữu ái, chúng ta sẽ chế tác nghiệp vào 3 cõi là dục hữu, dung nhan hữu, vô dung nhan hữu.

*

Đến trên đây họ yêu cầu xem xét một điểm là cho dù bọn họ đắc các tnhân hậu định vào sắc đẹp giới hoặc vô dung nhan giới, thì vẫn do ái-thủ-hữu nhưng ra (trừ Thánh định). Rất nhiều người mếm mộ tthánh thiện định do mê say mê năng lượng và tin vui lạc của thiền lành định. vì vậy là bị ái-thủ-hữu đưa ra phối hận rồi, bắt buộc nào chấm dứt luân phục sinh tử được.

 

Đức Phật chỉ dùng tnhân từ định với 2 mục đích chính: một là đoạn trừ những phiền lành não vị 5 triền cái đậy đậy (Nānākilesappahānam), nhị là tồn tâm chăm sóc tánh, hay nói một biện pháp khác là ở vào trạng thái tích cực và lành mạnh gọi là bây giờ lạc trú (ditthadham-masukhavihārā). Nhờ chổ chính giữa an ổn cơ mà trí tuệ soi chiếu đưa tới hoàn toàn giải bay giác ngộ.

 

Như vậy, Thập nhị nhân duim trong bây giờ còn lại 8 ĐK phát sinh (trừ 2 ĐK thừa khứ đọng và 2 ĐK tương lai). 8 ĐK này tương tự với 6 tiến độ trong các bước tâm:

*

Chúng ta bắt buộc chú ý Khi rước đối chiếu 8 điều kiện hiện giờ của Thập nhị nhân dulặng cùng với ngũ uẩn, bọn họ thấy kia chỉ là 2 biện pháp diễn đạt không giống nhau của cùng một hiện tượng kỳ lạ. Nhưng lúc mang so sánh 8 điều kiện này với các bước trung khu thì ta thấy bọn chúng chỉ tương đương trong tam giới nhưng mà thôi. Tiến trình tâm siêu cầm (lokuttara) không thể đối chiếu cùng với Thập nhị nhân dulặng sinc được nữa.

 

Như vậy, Thập nhị nhân duyên ổn sinc chỉ cần quá trình trọng tâm vào tam giới (lokiya). Vì tốc hành trọng điểm bao gồm 2 loại: tốc hành tâm hết sức nuốm (lokuttarajavana) và tốc hành vai trung phong trong tam giới (lokiyajavana). Ái, thủ, hữu đó là tốc hành trọng tâm vào tam giới, chứ chưa phải tốc hành trung khu vô cùng nuốm.

 

Trong tiến trình trung ương rất nạm, tốc hành trung tâm không hề ái, thủ, hữu mà được rứa bởi Đạo Tuệ và Quả Tuệ. Tuệ Tức là minc, lúc minc soi chiếu thì Thập nhị nhân duyên ổn khử.

 

Vậy các bước trung khu rất thay đó là các bước Thập nhị nhân dulặng diệt:

 

Thập nhị nhân dulặng sinh = tiến trình trọng tâm hiệp thế

 

Thập nhị nhân dulặng khử = quá trình trung tâm cực kỳ thế

 

Vậy núm làm sao là Thập nhị nhân dulặng diệt?

 

Giả sử họ sẽ ngồi đây hay đi lui tiếp cận như vậy này vào triệu chứng hoàn toàn tỉnh giấc thức, hoàn toàn sáng suốt, không mê muội, biết rõ thân trung khu và trọn vẹn an tĩnh, nghĩa là không trở nên vô minch cùng hành bỏ ra păn năn. Nếu hiện nay bao gồm một đối tượng người tiêu dùng khởi sinch, chẳng hạn như tai nghe một âm thanh hao xuất xắc đôi mắt thấy một hình sắc, dựa vào sinh sống vào trình trạng từ bỏ công ty, bất biến (tịnh) cùng hữu hiệu, tỉnh giấc thức (minh) đề nghị thức, danh nhan sắc, lục nhập, xúc với thọ hầu như được soi sáng vào định tuệ. lúc cảm giác với tri giác trong trắng, đúng đắn, không xẩy ra ảo giác, mộng tưởng xen vào thì hành vi đang không xẩy ra chi phối bởi ái, thủ, hữu nữa, cùng vì vậy đã không thể nhân tạo tác sinh-lão-tử sau này. Nghĩa là sinh tử hoàn thành.

 

Vậy Thập nhị nhân duyên ổn khử vừa Có nghĩa là chấm dứt vòng luân phục sinh tử trong tam giới, nhưng mà cũng Tức là kết thúc sinh tử luân hồi ngay khi cuộc đời sẽ quản lý, vày luân hồi sinh tử chỉ cần ảo ảnh đối với cuộc sống đích thực. Nói cho dễ nắm bắt là ngay lúc chúng ta sẽ nói năng, hành động, xem xét nhưng mà vẫn sáng suốt, định thức giấc, trong mát một cách hoàn toàn thì bọn họ sẽ thoát ra khỏi sự trói buộc của vòng sinh tử vô minch ái dục.