Ba ơi mình đi đâu

      34

Nếu nói ‘Ba ơi, mình đi đâu?’ là một trong những câu chuyện thì cũng ko hẳn. Cả một quyển sách nhỏ, mỏng dính mạnh là rất nhiều dòng nhật kí nhát gừng và nhặt nhạnh không đầu ko cuối. Người phụ thân đã biểu hiện nổi đau tật nguyền của các con trai bằng văn chương. Tác giả viết cuốn sách này làm cho các con, để không người nào quên các con, để những con của chính bản thân mình không chỉ hiện hữu trên một bức hình ảnh trong tấm thẻ chứng nhận tật nguyền. Thông qua cuốn sách này nhằm nói ra đông đảo điều cơ mà chưa lúc nào tiết lộ với con, hầu hết nỗi niềm hối hận vì cảm thấy mình chưa hẳn là người phụ thân tốt mang đến lắm. Luôn luôn cảm thấy mình là người có lỗi và mong những con tha lắp thêm bởi bao gồm ông là người tạo nên các con, là bạn làm hỏng các con.

Bạn đang xem: Ba ơi mình đi đâu

‘Ba ơi, mình đi đâu?’ là một câu chuyện bi ai và hơn hết nỗi ai oán nhưng lại không thấm đẫm nước mắt. Cuốn sách khiến cho người đọc cảm thấy đau nhói phần đa nơi tuy nhiên không vùi sâu trong ủy mị. Vì đó là giải pháp lựa lựa chọn của Jean-Louis Fournier vào suốt cuộc đời làm phụ thân của mình. Cho dù là uất hận, than trách cuộc đời, nổi điên lên hay bi thiết bã… cũng bắt buộc làm khác đi sự hiện hữu của nhì đứa đàn ông tật nguyền của mình. Chúng thiểu năng, chậm rì rì phát triển, không bao giờ có thể lớn lên được. Mathieu thì luôn luôn kêu “brừm brừm” như xe hơi còn Thomas thì luôn hỏi “Ba ơi, mình đi đâu?” và đó cũng là hầu như từ ngữ rất ít mà chúng có thể nói.

*

Cuốn sách biểu hiện rất sống động về tâm lý của người thân phụ có con khuyết tật. Cũng tương tự nhiều phụ huynh có con tàn tật khác, người phụ vương này luôn tìm các khía cạnh lạc quan, hài hước trong các chi tiết hằng ngày, từ kỹ năng hạn chế của những con, đến thái độ của rất nhiều người qua mặt đường để cuộc sống tươi sáng sủa hơn, nhưng lại u uẩn đằng sau những câu chữ vẫn luôn là nỗi bi đát triền miên về trả cảnh, số phận của các con mình.

Khi đọc cuốn sách này các bạn sẽ cảm nhận ra Jean-Louis Fournier không kết thúc tự đổ lỗi đến mình, day xong và dằn vặt lần chần bao nhiêu lần vì thiết yếu mình là tác giả của rất nhiều đứa trẻ, là bạn phá hỏng cuộc đời chúng. “ những lần ngắm chú ý Thomas, những lần nghĩ đến Mathieu, tôi lại từ bỏ hỏi liệu tôi đang làm tốt việc tạo ra chúng chưa ”. Tác giả tự đem chiếc kém may mắn của chính mình ra làm trò đùa, từ bỏ châm biếm thiết yếu mình, đem phần đông tật nguyền của hai người con làm trò trào phúng: “Ba không cần bận tâm gì về chuyện học tập hay lý thuyết nghề nghiệp cho các con… Ba mẹ không phải lo lắng xem các con sẽ làm nghề gì sau này, bởi bọn họ nhanh chóng hiểu rằng điều đó: không gì cả. Với đặc biệt, suốt nhiều năm trời, ba được tận hưởng miễn tầm giá giấy ghi nhận đã đóng góp thuế ô tô”. Đọc gần như dòng này, có lẽ bạn sẽ bật cười cợt trước những cụ thể châm biếm đùa chòng ghẹo vô tư, tuy vậy là một chiếc cười đau xót chua cay. Người phụ vương này đang quá cực khổ để mà lại than khóc khổ sở vì gần như đứa con, thay vào kia ông chuyển thành sự trào phúng đầy cay đắng.

Hãy chú ý cách người sáng tác mô tả phần đông đứa con của bản thân mà không thể cố gắng được nước mắt. Chắc bầy trẻ có rơm trong đầu, thậm chí những bác sĩ cũng không thấy điều đó. Những con là hai chú chim nhỏ bé bỏng, dịu bẫng, nhỏ bé lên, không béo lên. Và trong đầu những con bao gồm gì nhỉ? ko kể rơm ra thì không tồn tại gì ghê gớm và các con còn không nói giờ đồng hồ Pháp, chúng nói giờ yêu tinh. Với ba không phải lúc nào thì cũng hiểu các con.

Xem thêm: Thánh Nhân Là Gì - Nghĩa Của Từ Thánh Nhân Trong Tiếng Việt

*

Ba ơi, bản thân đi đâu? – Viết và hài hước để thừa qua tật nguyền

Và vớ nhiên nhiều lúc ông, Jean-Louis Fournier cũng không cất giếm đa số phút quẫn bách trí của phiên bản thân. ‘Ba ơi, mình đi đâu?’, câu hỏi được tái diễn đến trăm lần khiến cho người ba mất kiên nhẫn, stress trả lời: “Mình sẽ đi dạo trong mèo lún. Bản thân đi vào sa lầy. Mình sẽ đi xuống địa ngục”. Ông đã từng có lần nốc rượu rồi phóng xe pháo như điên để ao ước một tai nạn ngoài ý muốn sẽ ập đến, từng tất cả ý định vứt những đứa con ra bên ngoài cửa sổ. Ông chưa bao giờ nhận mình là 1 trong thiên thần để chịu đựng đựng từng ấy nỗi niềm chảy nát. Và chắc chắn suốt cuộc sống này ba chẳng thể thay đổi thiên thần để hiểu hết tiếng yêu quái các con nói. Song người tía ấy không gục ngã. Xuất xắc nói đúng hơn hai đứa trẻ em tật nguyền thúc giục ông rất cần được vượt qua. Đó là giải pháp Jean-Louis quan sát vào những thử thách khắc nghiệt bằng một cặp mắt khác. Đó là sự việc hài hước một trong những điều cay đắng. Ông thấy những con mình chưa hẳn đi học, chưa hẳn nghe giảng, không hẳn làm bài xích kiểm tra, không hẳn chịu phạt. Ông, Jean-Louis Fournier luôn cố mỉm mỉm cười khi kể mẩu chuyện về nhì đứa con, dẫu nụ cười ấy ngấm đẫm vị mặn chát.

Là cha của nhị đứa đàn ông tật nguyền, ông ko thể tận mắt chứng kiến chúng béo lên, học tập, tốt nghiệp, đi làm, để râu, cưới vợ, sinh con, chúng “không giống như các đứa trẻ khác”, điều này chưa khi nào là dễ dàng dàng. Nhưng niềm khao khát đó trong ông chưa khi nào dập tắt. Xuyên thấu cuốn sách các bạn sẽ không khỏi động lòng khi ông luôn muốn được một lần khuyến mãi các con cuốn sách nhân ngày Noel hay rỉ tai với Mathieu với Thomas như một bạn cách thủ thỉ với những con mình. Nếu những con giống như các người khác, bố sẽ khuyến mãi các con thật những sách. Nếu các con giống như những người khác, chúng ta sẽ cùng đùa quần vợt, nhẵn rổ cùng bóng chuyền. Nếu các con như các người khá, cha sẽ đưa các con mang đến bảo tàng, bọn họ sẽ cũng ngắm những bức họa nổi tiếng. Nếu những con như những người khác, chúng ta sẽ tổ chức một trong những buổi lễ hầm hố mừng đám hỏi các con. Nếu những con giống như các người khác, ba sẽ có cháu. Nếu các con tựa như những người khác, có lẽ rằng ba sẽ bớt sợ sau này hơn…

Trong cuộc đời này, chẳng ai muốn đợi phần đông điều không may mắn, xảy mang đến với phiên bản thân mình tốt với những người dân xung quanh. Nhưng theo một lẽ thường xuyên tình và cần thiết đoán biết trước, phần lớn ‘ngày tận thế’ vẫn tiếp tục xảy đến. Chắc hẳn rằng với vớ cả họ chỉ nghĩ đến sự việc có một đứa con không bình thường như nghĩa mang lại trận động đất, như nghĩ mang lại ngày tận thế, thứ gì đó chỉ xẩy ra một lần tuy vậy với Jean Louis thì bao gồm tới hai ngày tận thế. Cơ mà Fournier đã chọn cách chấp nhận và đối diện với nó. Ông đã sử dụng văn chương để đối diện với nỗi nhức tật nguyện của đàn ông mình.

Ở cuối cuốn sách, kia là hầu hết lời tắc nghẹn “Tôi đã rủi ro mắn. Tôi đã chơi trò xổ số di truyền học, tôi vẫn thua”, “Cuối con đường tôi đi là ngõ cụt, phần kết cuộc sống tôi là bế tắc”… Nhưng, hệt như Thomas cùng Mathieu, cuốn sách với nỗi xấu số của ông lại đưa đến những nghị lực để nâng đỡ những người. Cuốn sách thắp lên niềm vui sống căn bản, dù hy vọng manh tuy vậy không bao giờ lụi tắt. Hãy tham khảo cuốn sách này để không so sánh cuộc đời ai cùng với ai mà các bạn sẽ thêm trân trọng đều gì mình đang có, thôi bi ai và thắp lên niềm si sống dẫu nhỏ tuổi bé nhưng mà vững chãi trước bão dông.

Điều tôi ham mê ở cuốn sách này là người sáng tác không nạm tỏ ra lạc quan hay là bi thảm thái quá, mọi tình tiết sáng sủa vẫn phảng phất điều nào đó chua chát về số phận. Đó là tư tưởng rất chung, cực kỳ thực của các mái ấm gia đình đồng cảnh ngộ, nên những phụ huynh có con khuyết tật khi gọi sẽ thấu hiểu và được chia sẻ chứ không cảm thấy quá tệ về bản thân mình ví như chưa dành được sự lạc quan như làng mạc hội vẫn ca ngợi. ‘Ba ơi, bản thân đi đâu?’ – Một cuốn sách mỏng tanh và ngắn nhưng có thể vừa làm chúng ta khóc vừa làm chúng ta cười! Một cuốn sách nhỏ dại khiến lòng fan vương vấn mãi ko nguôi.

Để có khá nhiều gợi ý hơn về hầu hết cuốn sách hay, chân thành và ý nghĩa các bạn cũng có thể tham khảo tại chăm mục ‘BOOKS’ trên trang web hoặc theo dõi fanpage của Y5 Study nhé.