Vì sao chiếc com-pa có thể vẽ vòng tròn? bởi vì chân xê dịch, tâm bất biến.

      118
Vì sao chiếc com-pa có thể vẽ vòng tròn? Bởi vì chân xê dịch, tâm bất biến.

Bạn đang xem: Vì sao chiếc com-pa có thể vẽ vòng tròn? bởi vì chân xê dịch, tâm bất biến.

Vì sao bạn chưa thể vẹn tròn mộng tưởng? Bởi vì tâm bất định, chân bất động.


Một cô gái có thể không xinh đẹp, không hiểu chuyện, không nhẹ nhàng, nhưng không thể tự ti.

Tự ti sẽ khiến bản thân hư vinh. Hư vinh sẽ khiến bản thân mạo hiểm rời khỏi quỹ đạo. Từ khoảnh khắc bản thân rời khỏi quỹ đạo, bản thân đã chịu thua rồi.

Rồi sẽ có một ngày phát hiện ra cuộc sống bản thân mình đang hướng tới chỉ là ảo ảnh.

Tự mình nghĩ đi!

~ Game Changer ~

*

*

Đôi khi, cách để giúp một người không phải là cho họ thêm hy vọng, mà để họ chạm đến sự tuyệt vọng. Khi con người đi đến đường cùng, thường họ mới chịu tìm đường ra. Ta bắt đầu học cách yêu mình, khi ta không thể dựa vào tình yêu của người khác. Thay đổi thường đến khi ta không còn cách nào khác, ngoài việc thay đổi. Nếu chưa đủ đau, mấy ai tự nguyện rời đi. Ta đi vì ta không thể ở lại, chứ không phải vì ta muốn đi. Khi nước đến cổ, người ta mới thường nhận ra mình cần phải học bơi.

Thực ra chuyện gì cũng vậy, chỉ cần đủ tuyệt vọng, người ta đều có thể buông bỏ. Khi đi đến tột cùng của nỗi nhớ, nghĩa là bạn sắp bắt đầu tiến trình quên. Khi đã làm hết sức mà vẫn hết cách, thì dù có thua, bạn sẽ dễ chấp nhận mình đã thua. Người “phũ” với bạn, rồi sẽ có ngày bạn cảm ơn họ vì đã giúp bạn ngừng hi vọng vào những hi vọng của mình. Tuyệt tình hóa ra là cách hiệu quả nhất để kết thúc một cuộc tình. Kẻ muốn làm người tốt, lúc nào cũng rất khó chia tay. Khi không còn cửa quay lại, người ta mới chịu nhìn vào cánh cửa khác.

Cái gì cũng có điểm dừng, cố gắng cũng vậy. Khi đã quá mệt vì không thể tìm được tình yêu như ý, người ta sẽ tạm hài lòng với một người vừa ý. Cô đơn dạy bạn dễ tính hơn với bản thân mình. Chỉ những tấm chiếu mới trải mới đi tìm một nửa kia hoàn hảo. Trước khi vượt qua, chúng ta luôn tưởng mình sẽ không vượt qua được. Sau này mới biết là hóa ra mình vẫn ổn. Bạn càng từng trải, bạn càng đỡ mong manh vì trải nghiệm của quá khứ sẽ là bằng chứng cho thấy giới hạn của bạn có thể mở rộng đến mức nào. Người lớn không phải không muốn khóc, chỉ là họ chịu đau giỏi hơn trẻ con mà thôi. Quen rồi, không sao cả. Kẻ không có năng lực chịu khổ mới dễ bỏ cuộc, mặc dù kẻ không chịu bỏ cuộc thì sẽ còn mãi khổ.

Nếu bạn đã cố nhưng không thể thay đổi, không sao cả. Gom đủ nỗi khổ, thì thời đến cũng không cản nổi. Đến một lúc nào đó, bạn sẽ tự nhảy, nhảy, nhảy mà không cần ai phải cổ vũ: “Nhảy đi!”.

Xem thêm: Phương Hướng Xây Dựng Quân Đội Nhân Dân Hiện Nay, Bài 2: Những Chủ Trương Mới Về Xây Dựng Quân Đội

Để có thể thấy “tuyệt vọng cũng đẹp như một đóa hoa”:https://www.daihoctuhoc.com/chua-lanh

forlh
*

Thư cho con gái!

Con gái à, với mẹ, quyền bình đẳng không phải là cào bằng. Bình đẳng không phải là con gái nên sống như con trai, cũng không phải là mọi cô con gái nên giống nhau. Mà là con có những quyền tự do lựa chọn, như đàn ông đã và đang lâu nay được tự do lựa chọn.

Nữ quyền không phải là việc con không mặc áo ngực, hay là con vào bếp. Cái áo ngực hay nồi cá kho không phải là tiêu chuẩn đo, mà là cảm giác BỊ BẮT ÉP hay ĐƯỢC TỰ DO CHỌN làm những việc đó.

Sức mạnh của phái yếu, ngày xưa mẹ sẽ nghĩ là con gái mạnh, nếu chiến thắng trong cuộc đấu tay đôi với một tên con trai vạm vỡ. Sau này mẹ hiểu con gái sẽ mạnh hơn nếu không phải đấm đá, giằng co mà vẫn chiến thắng tên con trai vạm vỡ đó, bằng lý lẽ và hiểu biết. Và giờ thì mẹ lại hiểu rằng, con gái sẽ mạnh nhất khi bằng trái tim nhạy cảm và sự mềm mại của nữ giới, con hiểu, con thông cảm, con tôn trọng cả những sự khác biệt, để không phải xảy ra trận chiến nào, với ai…

Với mẹ, mạnh không chỉ là chiến thắng. Mạnh là biết nâng đỡ những người khổ hơn, yếu đuối hơn mình, biết khen ngợi và học hỏi những người giỏi hơn mình. Họ có quyền khác mình và mình có quyền khác họ.

Mạnh là hiểu, chấp nhận và yêu thương cả những sai lầm của mình và của người khác. Mẹ không thích những cuộc chiến, dù là cuộc chiến súng đạn bên ngoài hay cuộc chiến làm tổn thương nhau trên mạng. Mỗi khi con chuẩn bị lên án ai, hãy lùi lại 1 bước vì có thể họ không có ba mẹ thuận lợi như ba mẹ mình, hành trình của họ trắc trở hơn cuả mình. Vũ trụ luôn có đủ thời gian để con chờ đợi người chậm hơn. Sức mạnh ko nằm ở tiêu diệt, mà ở nâng đỡ, ko phải đánh chiếm, mà là sự chia sẻ.

Ngày xưa mẹ thấy lửa rất mạnh, lửa có thể đốt hết mọi thứ, nhưng giờ này mẹ thích sức mạnh nữ tính của nước. Êm ả, bền bỉ, nhẹ nhàng, mềm mại. Đó là sức mạnh của yêu thương sự sống chứ ko phải vì sợ hãi cái chết. Thời này, những ngón tay nhỏ nhắn cũng có thể mang về nhiều của cải hơn những cuộc rượt đuổi săn bắt. Sức mạnh không chỉ ở bắp tay, bắp chân mà nó nằm sâu trong lồng ngực.

Hơn nữa, thú dữ, trộm cắp, bạo lực… không phải là đáng sợ nhất. Những mối nguy hiểm lớn nhất, nó không ở bên ngoài, nên không hẳn là cứ có cơ bắp khỏe và kỹ thuật võ nghệ cao cường là thắng được. Nó nằm sâu trong chính con. Nguy hiểm lớn nhất là những thói quen của con, những tính cách của con đó, vì nó có thể làm con yếu đuối, làm con tự rước họa vào cho chính mình. Con mạnh khi con biết yêu thương và giải quyết được cả những mâu thuẫn trong lòng con!

Nên là con gái à, sức mạnh là việc con hiểu chính mình, mình là ai và mình đang ở đâu, mình có điểm yếu gì. Sức mạnh là khi con yêu thương được cả những mảng tối trong tim mình và trong tim người khác. Sức mạnh là khi con dám sống trung thực với bên trong của con. Con dám bộc lộ những cảm xúc của mình, với lòng trắc ẩn dành cho chính mình và cho người khác.

Con có quyền thật yểu điệu, nhõng nhẽo, đỏm dáng, thơm lừng, óng ả… nếu con thích. Con cứ nhạy cảm, yếu đuối, mít ướt… nếu con thích.

Con cứ thầm lặng, mềm mại, để hiểu và thương, con nhé!