Vì sao không được tuyên chiến với tôn giáo

      647
*

(TNCG) – Lenin với Engels: “TUYÊN CHIẾN VỚI TÔN GIÁO LÀ NGU XUẨN”“Hãy lật chiếc lưng của người tín thứ Phật giáo Hòa Hảo ra thì cụ thể cũng là domain authority vàng, giảm đem huyết của người tín thứ PGHH cũng chính là ngày tiết đỏ như Chủ Tịch Sài Gòn, nhỏng Ông Nông Đức Mạnh, cũng như toàn bộ những ông . Cũng thuộc thuộc dòng như thể nhỏ Hồng cháu Lạc. Tại sao lại buộc phải giết mổ nhau?”

(Lê Quang Liêm, Hội trưởng Phật giáo Hòa Hảo Thuần túy)

Cứ đọng chiếu lòng tin Marx Lenin về vấn đề tôn giáo thì những trào lưu nhỏng Công giáo yêu nước, Phật giáo yêu nước, Ban Đại Diện Phật giáo Hòa Hảo Trung ương (chưa phải PGHH Thuần Túy), Giáo hội Phật giáo toàn quốc (chưa hẳn GHPGtoàn quốc Thống Nhất) cùng tổ chức chóp bu Ban Tôn giáo Chính phủ v.v. không có nguyên nhân mãi mãi. Pháp lệnh Tín ngưỡng, Tôn giáo cùng những trò lủng củng khác, theo tinh thần Engels là trò “ngây ngô xuẩn”. Bài này nhằm mục tiêu trình bày những chỉ dạy của Marx, Engels và Lenin cho Cộng sản Quốc tế về cách đối phó cùng với tôn giáo. Sau kia xét xem Đảng CStoàn nước sẽ phản nghịch những tổ prúc của mình ra làm sao.

Bạn đang xem: Vì sao không được tuyên chiến với tôn giáo

A. QUAN ĐIỂM MÁC-LÊ VỀ TÔN GIÁO

Quan điểm chủ yếu thống của cùng sản, tức của Marx-Engels cùng Lenin về tôn giáo được trình bày phân biệt nhất trong đề cưng cửng Lenin viết mon 5 năm 1909, nhan đề “Thái độ của Đảng Công nhân so với tôn giáo – bạn dạng Anh ngữ The Attitude of the Workers’ Party to Religion” (Lenin toàn tập, tập 15 trang 402-413). Các ông này có những lúc Call đảng cộng sản là Đảng Công nhân (The Worker’s Party), có những lúc Đảng Dân nhà Xã hội (The Sosialist-Democrates). Tại trên đây ta Hotline là “Đảng” đến gọn gàng.

1. Nguồn gốc tôn giáo: theo Cộng sản, tôn giáo là cửa sinh của kẻ quân lính. Lenin viết, “Tôn giáo là á phiện tại so với nhỏ fan. Tôn giáo là một trong loại rượu tâm linch, trong các số ấy những người dân quân lính của chính sách bốn phiên bản nhận chìm khuôn mặt nhân phiên bản của bản thân, yêu cầu về một cuộc sống thường ngày ít nhiều xứng đáng cùng với con người – Religion is opium for the people. Religion is a sort of spiritual booze, in which the slaves of capital drown their human image, their dem& for a life more or less worthy of man.”

Với bút pháp sắc sảo, Lenin khẳng định tư điều về nguồn gốc tôn giáo:

a. Vì sống lầm than cơ mà người quân lính tìm về tôn giáob. Tôn giáo không giải quyết và xử lý được đau khổ, mà chỉ là một trong những một số loại bùa mê quên đauc. Khổ nhức thực sự ko biến mất, mà lại fan khổ (bầy tớ ) bị chết ngập trong mê hoặc, mất cả bản thân như một bé người, mà tan cả niềm mơ ước giải thoátd. Điều thiết bị bốn, và đặc biệt quan trọng duy nhất, được xác định trong một quãng riêng biệt, “Vì bất lực vào trận đánh đấu phòng bóc tách lột, thống trị bị tách bóc lột bắt đầu gồm làm phản ứng không tránh được là tin vào một trong những cuộc sống thường ngày giỏi đẹp hơn sau thời điểm chết – Impotence of the exploited classes in their struggle against the exploiters .. inevitably gives rise to the belief in a better life after death”. Kết luận này chuẩn bị cho vai trò cứu tinh của Đảng CS.

2. Tại sao thống trị tách bóc lột cũng theo đạo và sùng đạo? Trước thắc mắc này, Lenin đáp, “Họ được tôn giáo dạy rằng thực hành bác ái bên trên trần gian là phương pháp hết sức phải chăng tiền để biện minch cho cục bộ sự tồn tại của mình như những kẻ bóc lột cùng điều này chúng ta cài đặt được dòng vé hạnh phúc trên thiên đường với mức giá hời – They are taught by religion khổng lồ practise charity while on earth, thus offering them a very cheap way of justifying their entire existence as exploiters and selling them at a moderate price tickets to lớn well-being in heaven.”

Đối cùng với Lenin, những hoạt động tự thiện nay, bố thí, cúng dường, trường đoản cú bi, chưng ái… chỉ với thiết lập vé Thiên đàng hoặc Niết-bàn. Không bao gồm tình bạn địa điểm tín đồ thao tác làm việc bác ái.

3. Nếu thế, tôn giáo hiện có ích? Ít độc nhất vô nhị tôn giáo cũng mang lại lợi ích trong việc gây mê, ko đau? Lenin vấn đáp KHÔNG. Theo đạo là quàng vào cổ mình cái ách vị hầu như kẻ tách bóc lột làm ra, “Cái ách tôn giáo đè nặng bên trên trái đất chỉ cần thành phầm và bội phản ảnh của dòng ách kinh tế tài chính bỏ lên buôn bản hội – the yoke of religion that weighs upon mankind is merely a hàng hóa và reflection of the economic yoke within society.”

kết luận thoải mái và tự nhiên là: tôn giáo là trở hổ hang, phản bội lực lớn nhất của biện pháp mạng. Vậy giải pháp mạng cần cách xử lý tôn giáo như vậy nào? Đến trên đây họ gặp gỡ đều chỉ huy quan trọng đặc biệt tuyệt nhất của Lenin về tôn giáo.

4. Đảng đề nghị cách xử trí tôn giáo cố kỉnh nào? Câu vấn đáp sẽ khá bất thần cho tất cả những người thân quen với hiện thực bách hại tôn giáo trên Liên bang Sô-viết, Đông Âu, China và đất nước hình chữ S, từ năm 1917 đến nay. Đây là câu trả lời minch bạch:

Đảng ko phải làm những gì cả, cứ khiến cho tôn giáo bị tiêu diệt dần!

Tác giả độc lập Einde O’Callaghan viết “Marx, Engels cùng Lenin cả cha người đầy đủ nhất trí rằng đề nghị có sự phân ly trọn vẹn thân Nhà thờ cùng Nhà nước, cùng Nhà nước ko bao giờ nên ra luật về tôn giáo, không yểm trợ tôn giáo này cũng ko cnóng đoán thù tôn giáo khác. Cả tía fan phần lớn chống đối các lập luận cấm tôn giáo dưới công ty nghĩa làng mạc hội – Marx, Engels and Lenin all agreed that there should be complete separation of church and state & that the state should never make laws about religious belief, either to tư vấn one religion or khổng lồ ban another. All three were opposed to lớn arguments that religion should be banned under socialism”.

Lenin trách rưới đầy đủ bạn bè khuynh tả rộng cộng sản, bí quyết mạng hơn bí quyết mạng, cứ ao ước vỗ ngực khoe mình là vô thần cùng mong khiến chiến cùng với tôn giáo. Ông viết, “Engels liên tiếp lên án những cố gắng nỗ lực của các người ý muốn tả khuynh hơn hoặc giải pháp mạng rộng những người theo dân công ty xã hội, nhằm mục tiêu gửi vào cưng cửng lĩnh Đảng Công nhân một tulặng cha công khai minh bạch về chủ nghĩa vô thần, theo khunh hướng tuyên chiến với tôn giáo – Engels frequently condemned the efforts of people who desired lớn be “more left” or “more revolutionary” than the Social-Democrats to lớn introduce inlớn the programme of the workers’ tiệc nhỏ an explicit proclamation of atheism, in the sense of declaring war on religion”.

Xem thêm: Hướng Dẫn Chơi Đại Chiến Tam Quốc, Hướng Dẫn Tối Ưu Hóa Dành Cho Tân Thủ

Lenin viết tiếp “… Engels Điện thoại tư vấn sự hùng hổ tulặng chiến với tôn giáo của bọn fan cơ là đồ vật ngu xuẩn – Engels called their vociferous proclamation of war on religion a piece of stupidity”

Tóm lại, nhà thuyết cộng sản chính thống về tôn giáo hiện đang có sáu hiệ tượng nhỏng sau:Nguim tắc 1: Tách tôn giáo ra khỏi công ty nước.

Ngulặng tắc 2: Không cnóng đoán, không yểm trợ

Nguyên tắc 3: Đối xử đồng hồ hết thân các tôn giáo

Nguyên ổn tắc 4: Bất can thiệp

Nguyên ổn tắc 5: Không quy chế hóa

Nguyên tắc 6: Để đến tôn giáo tự sinh tự diệtB. CScả nước VI PHẠM GIÁO HUẤN MÁC-LÊ VỀ TÔN GIÁO

Sau 83 năm chuyển động, Đảng CScả nước (1929-2012), diễn đạt như một đội chức ĐỘC QUYỀN YÊU NƯỚC, ĐỘC QUYỀN BÁN NƯỚC. Từ lúc họ trở lại với tư bạn dạng tách bóc lột và áp dụng chính sách tôn giáo như hiện thời, chúng ta lại thêm ĐỘC QUYỀN PHẢN ĐỘNG.Những phạm luật cách thức 1 “tách bóc tôn giáo ra khỏi công ty nước”

Vi phạm nặng năn nỉ duy nhất là Thành lập và hoạt động những giáo hội quốc doanh, dùng những đảng viên làm tay không đúng. Về vấn đề đó, Cụ Lê Quang Liêm, hội trưởng Giáo hội Phật giáo Hòa Hảo Thuần Túy viết: “Đây là một chiếc tai ác thai của thời đại bởi từ cổ chí kyên, từ bỏ đông quý phái tây, mọi trái đất bao gồm ai thấy tất cả một tôn giáo như thế nào, dù cho là tphát âm số, lại vì một đảng viên CS chỉ đạo không?” (Tlỗi ngày 10.11.2010 gửi Đảng, Nhà nước toàn quốc và TTK Liên hiệp quốc)

thành lập và hoạt động Ban Tôn giáo, “một đơn vị trong Ban Nội chính Chính phủ với trực trực thuộc Thủ tướng phủ” (nghị định số 566/NĐ-CPhường ngày 2.8.1955), là phạm luật cơ chế độc lập thân công ty nước cùng với tôn giáo. Thêm nhì chữ “chính phủ” vào tên tuổi thành Ban Tôn giáo Chính phủ càng chứng tỏ sự pha trộn cố gắng quyền cùng với thần quyền rõ nét hơn. Chức năng của ban này là làm chủ tôn giáo (ra quyết định số 134/2009/QĐ-TT ngày 03 mon 1một năm 2009). Ban Tôn giáo Chính phủ tất cả chức năng ngang hàng một tổng cục trong tổ chức cơ cấu tổ chức hành chánh, nhưng mà lại nắm quyền sinc sát bên trên đều tôn giáo, gần như phân viên.

Nghị định về Ban Tôn giáo Chính phủ, phần trách nhiệm, cho biết CSViệt Nam coi những tín đồ dùng giống như các thương hiệu tội nhân tiềm năng – rất cần được đặc trưng chiếu vậy hướng dẫn vào con đường tôn trọng lao lý, nếp sống vnạp năng lượng minch, yêu thương nước, liên minh dân tộc bản địa, không gây xáo trộn chủ yếu trị, phá hủy tài chính và bình an quốc chống. vì thế khi một bạn rửa tội tuyệt quy y là hắn phủ lên mình một phiên bản án. Ban Tôn giáo Chính phủ có nhiệm vụ hỗ trợ cho đương sự rời phiên bản án ấy ngoài thi hành, bởi năm cách:

Thứ đọng tuyệt nhất,… đảm bảo mang lại tôn giáo sát cánh đồng hành đính thêm bó cùng với dân tộc, tuân thủ quy định, làm tiếp chủ quyền dân tộc với chủ quyền quốc gia”.

* Nhận xét: Như vậy nêu lên nguyên do cơ phiên bản vì sao cần phải thống trị ngặt nghèo tôn giáo – vì chưng những tín đồ dùng bản chất tiềm ẩn là đầy đủ tên phi pháp, bội phản quốc, nhăm nhe chào bán đứng hải đảo, địa giới mang lại ngoại bang.

Thứ đọng nhị, liên tục chăm lo cuộc sống trang bị hóa học và văn hóa tinh thần, nâng cao chuyên môn hầu hết mặt tín trang bị các tôn giáo… bất biến chính trị, an ninh quốc phòng”.

* Nhận xét: về lý thuyết đây là một sự phân minh đối xử, ưu đãi những tín vật dụng rộng những người hoài nghi. Trên thực tế đấy là một sự giả hình thừa trơ thổ địa. Nhưng rạm ý của người làm cho qui định lại phía bên trong câu cuối cùng – phải điều hành và kiểm soát các tín đồ do bọn họ là mối đe dọa mang đến bình yên quốc phòng cùng định hình chính trị.Thđọng tía, bức tốc công tác làm việc làm chủ nhà nước”

* Nhận xét: Đây là cốt lõi chính sách tôn giáo của CSVN – QUẢN LÝ TÔN GIÁO. Nó vừa đi ngược giáo huấn của Mác-Lê, vùa đi ngược quyền tự do tín ngưỡng trong các số đó ĐK căn uống bạn dạng là tôn giáo độc lập với nhà nước.

“Thứ đọng bốn, tăng cường tuim truyền, lí giải, giúp đỡ các tín thiết bị cùng chức nhan sắc tôn giáo cải thiện tinh thần chình ảnh giác, dữ thế chủ động ngnạp năng lượng dự phòng cùng đấu tranh làm cho thua cuộc thủ đoạn với hoạt động lợi dụng tôn giáo của những quyền lực cừu địch hạn chế lại sự nghiệp sản xuất cùng đảm bảo an toàn non sông của dân tộc bản địa ta.”

* Nhận xét: CSđất nước hình chữ S vẫn coi tất cả các tôn giáo (giỏi ít nhất một vài tôn giáo) là tay không nên ngoại quốc. Xin tham khảo các tài liệu bởi vì chính Ông Sài Gòn viết về đạo Da-đánh khi ông còn ngơi nghỉ Paris, London cùng Moskva. Nếu tất cả ai đặt thắc mắc trong thời điểm trách nhiệm của BTGCP, trách nhiệm làm sao đặc biệt quan trọng tốt nhất, ta rất có thể khẳng định mà lại không sai lạc là nhiệm vụ thứ tư này. Không riêng gì đạo Da-đánh nhưng toàn bộ các tôn giáo hiện có ý thức tách bóc đạo ngoài vòng kiềm tỏa của Đảng đông đảo là kẻ thù của dân tộc (xin gọi lịch sử dân tộc contact Cộng sản cùng với Hòa Hảo, Cao Đài, tương tự như China đối xử với Pháp luân công, Công giáo). Cũng chính nỗi sợ hãi sức khỏe tàng ẩn với trường thọ của tôn giáo cơ mà Đảng buộc phải đưa ra một nhan sắc lệnh với một nghị định kỉm khai hóa như thế.

Thđọng năm, xây dựng với củng nỗ lực tổ chức Đảng với hệ thống bao gồm trị sinh hoạt cửa hàng địa bàn tất cả những tín thứ tôn giáo thiệt vững vàng mạnh khỏe.